Chúa Nhật, tuần 4 PS A
(Antôn 2026 ; 7:15am)


Các Giám Mục, chủ chăn của chúng ta, đang ở Rôma, giáo đo của GH Công Giáo vừa kết thúc chuyến viếng thăm ad limina để chu toàn bổn phận chủ chăn địa phương dưới sự dẫn dắt của vị cha chung, Đức Thánh Cha Lêô

Chính Ngài  cũng vừa hoàn tất sứ vụ chủ chăn  tại một số nước ở Châu Phi, một lục địa nghèo khó nhưng đầy sức sống đức tin.

Chúng ta cùng hiệp ý cầu nguyện cho các ngài được lên đường trở về bằng yên.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Dưới thời bạo Chúa Nêrô bắt đạo. Rôma ngập tràn máu lửa, biết bao tín hữu đã chết dưới tay ông vua điên loạn, bạo tàn.

Giáo hội non trẻ do Đức Giêsu thiết lập như sắp rã rời tan tác. Phêrô là con chim đầu đàn, là trụ cột của Giáo hội. 

Các tín hữu tha thiết xin Phêrô trốn khỏi Rôma, để tiếp tục dẫn dắt đoàn chiên. 

Người anh cả một thoáng phân vân, chần chừ. Quả thật đoàn chiên đang nao núng vì sợ thiếu vắng đầu đàn, sao có thể giữ vững niềm tin ? 

Thầy đã chẳng khuyên khi người ta bắt bớ chúng con ở thành này, thì hãy trốn sang thành khác sao ? Phêrô xách bị gậy đi trốn. 

Đụng Thầy ở cổng thành, Phêrô hỏi :

– Quo vadis, Domine ? Thưa Thầy, Thầy đi đâu ?

– Nếu con bỏ các Kitô hữu của Thầy thì Thầy sẽ quay lại để chịu đóng đinh cho họ một lần nữa.

Phêrô hiểu ngay lời Thầy, quay trở lại Rôma để an ủi khích lệ đoàn chiên, và để chịu đóng đinh thập giá như Thầy.

“Ta là mục tử tốt lành. Mục tử tốt lành thí mạng sống vì đoàn chiên” (Ga.10,11). 

Đức Giêsu ví mình như một mục tử tốt lành khác với người chăn thuê, vì người đã dám hy sinh mạng sống cho đoàn chiên. Cái chết của Người không bất ngờ, cũng không đầu hàng bạo lực, nhưng là một cái chết tự hiến. Đức Giêsu chết để nói nên lời yêu thương. Một tình yêu tột đỉnh, yêu cho đến cùng. Thánh Gioan viết : “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu mình” (Ga.15,13).

Chính tình yêu đã tạo nên mối dây gắn bó giữa chủ chiên và từng con chiên, khiến Người nói : “Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta” (Ga.10,14-15). 

Đó là sự hiểu biết nhau sâu xa, sự trân quí giữa mục tử và đoàn chiên. 

Đức Giêsu là mục tử duy nhất, tối cao và gương mẫu. Các mục tử khác chỉ là phụ tá giúp chăn dắt đoàn chiên của Người. 

Mọi mục tử phải noi gương Người, dám chết cho đoàn chiên được sống. Phêrô là người mục tử đầu tiên. Phêrô có thể trốn bắt bớ, tù tội, chết chóc. 

Nhưng chính khi đổ máu, Phêrô đã giữ vững đoàn chiên. Cái chết của Phêrô đã có sức thuyết phục hơn bất cứ lời rao giảng nào : 

“Thầy làm vững đức tin của con. Rồi đến lượt con, con sẽ làm vững đức tin của anh em con”. Các mục tử tiếp bước Phêrô vui lòng nằm xuống để nên nhân chứng, và củng cố niềm tin cho các anh em.

Dụ ngôn người “Mục tử tốt lành” cho thấy tình yêu sâu sắc của Thiên Chúa.

– Người yêu thương mỗi người một cách cá biệt, không yêu cách chung chung.

– Người yêu thương vô điều kiện, ngay cả khi chúng ta lầm đường lạc lối.

– Người yêu thương bằng tình yêu vui mừng, chứ không la rầy khiển trách khi tìm thấy chiên lạc.

Ngày nay, Đức Giêsu vẫn cần những vị mục tử tốt lành lo cho đoàn chiên trên thế giới. Người rất cần các bạn trẻ hiến thân cho sứ mạng mục tử này. 

Người mời gọi chúng ta hãy nhìn bằng trái tim yêu thương, để thấy những cơn đói Lời Chúa, đói tình thương, đói của ăn, đói ý nghĩa cuộc sống. 

Người kêu gọi chúng ta hãy tha thiết xin Cha cho nhiều mục tử tận tụy hơn, thanh khiết hơn, vô vị lợi hơn, và thánh đức hơn. 

Những mục tử sẵn lòng âm thầm chết từng ngày cho đoàn chiên.

 

Thật ra, ngày lễ hôm nay cũng là lễ của mỗi một người chúng ta. 

Dù đảm nhận bất cứ nhiệm vụ nào, chúng ta cũng được kêu gọi để làm một chủ chăn nhân lành:

- linh mục - tu sĩ - vợ - chồng - cha - mẹ - ông - bà - bác -chú - cô - thím - anh - em - cháu - ngay cả các cô giáo - thày giáo - thành viên hội đồng mục vụ - các hội đoàn - như ca đoàn - legio mariae....

Hãy chu toàn bổn phận