Thứ Ba tuần 4 PS

(Antôn 2026, 44:45am)


Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời, chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Ta. Ðiều mà Cha Ta ban cho Ta, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Ta.


Năm 165 TCN, một trong những nhà ái quốc nổi tiếng của Do thái là Giu-đa Ma-ca-bê đã lãnh đạo cuộc nổi dậy của người Do thái chống lại ách thống trị của vua Sy-ri-a là Antiôkô Epiphane. Chiến công vẻ vang nhất trong cuộc nổi dậy là tái lập và thanh tẩy Đền thờ Giê-ru-sa-lem vốn đã bị tục hóa bởi bàn tay thô bạo của ngoại xâm. Từ đó, hàng năm vào khoảng Mùa Đông, người Do thái tưởng niệm biến cố này trong vòng 8 ngày liền, tuần lễ này được gọi là Cung hiến Đền thờ.


Đức Giê-su đã có mặt tại Giê-ru-sa-lem nhân tuần lễ tưởng niệm này. Lễ Cung hiến Đền thờ vốn khơi dậy lòng ái quốc của dân chúng. Chính vì thế nhiều người đã vây quanh Đức Giê-su và yêu cầu ngài tuyên bố dứt khoát Ngài có phải là Đấng Ki-tô nghĩa là Đấng được Thiên Chúa xức dầu và sai đến như vị cứu tinh của dân tộc không?


Đối với họ, Đức Giê-su có thể là vị anh hùng dân tộc hay một nhà cách mạng nào đó. Chính vì thế, Đức Giê-su đã không trả lời dứt khoát cho câu hỏi của họ. Mối tương quan giữa Chúa Cha và Ngài mà Đức Giê-su vén mở trong câu trả lời mời gọi người Do thái đi vào mầu nhiệm của Ngài.
 

Chúng ta thấy Đức Giê-su không trả lời thẳng câu hỏi họ đặt ra, nhưng một lần nữa, Chúa cho họ biết Đấng Ki-tô không phải như quan niệm trần tục của họ, Đấng Ki-tô không đến để làm thỏa mãn những tham vọng chính trị của họ là giải phóng dân tộc của họ và đem lại thịnh vượng vật chất cho họ. Cho nên, Chúa vượt lên trên quan niệm thiên sai trần thế, và tuyên bố cho họ biết Ngài đồng bản tính với Chúa Cha:  "Ta và Cha Ta là một”.


Như vậy, Đức Giê-su đã khẳng định rõ Ngài là ai. Ngài không những là Đấng Ki-tô, là Con Thiên Chúa, mà còn là chính Thiên Chúa nữa.

 

Trong vấn đề này, chỉ trong đức tin, con người mới có thể biết Đức Giê-su, nhận diện được khuôn mặt đích thực của Ngài và loan truyền một cách đúng đắn về Ngài.

 

Nhiều khi qua cuộc sống và cung cách tuyên xưng niềm tin của mình, người Kitô hữu chỉ trình bày một khuôn mặt, nếu không méo mó về Đức Giê-su, thì cũng giới hạn Ngài trong những quan niệm hoàn toàn trần tục.

 

Nhiều khi qua cuộc sống và cung cách tuyên xưng niềm tin của mình, người Kitô hữu chỉ trình bày một khuôn mặt, nếu không méo mó về Đức Giê-su, thì cũng giới hạn Ngài trong những quan niệm hoàn toàn trần tục.

 

Biết Đức Giê-su và đi vào mầu nhiệm thẳm sâu của Ngài thiết yếu là đi vào cuộc Tử nạn và Phục sinh của Ngài. 

 

Phương thức để biết Đức Kitô một cách thâm sâu chính là ăn thịt và uống máu Ngài, nghĩa là bí tich Thánh Thể. Và thêm vào đó là thấm nhập Lời của Ngài qua những việc lắng nghe và đem ra thực hành những giáo huấn của Ngài trong Phúc Âm.


~~~~~~~~~~~