Vị vua già dáng vẻ trầm tư và tự hỏi:
- Điều gì đã xảy ra cho em bé năm nào?
Suốt đời mình, ông không thể nào quên được cuộc hành trình cách đây khoảng 33
năm để dõi theo ánh sao dẫn đến hang đá Bêlem.
Câu hỏi:"Liệu em bé ấy hiện giờ có trị vì dân Do Thái hay không?" đã làm nhà vua
bồn chồn, để rồi một lần nữa, ông quyết định đi đến đất Do Thái.
Tại Giêrusalem, những vị kỳ lão còn nhớ đến ánh sao lạ, nhưng không ai biết gì
đến em bé được sinh hạ dưới ánh sao đó. Còn tại Bêlem, mọi người đều lắc đầu,
ngoại trừ có một cụ già. Cụ bảo ông:
- Làm gì có ông Giêsu Bêlem, chỉ có ông Giêsu Nazareth, một người nói phạm
thượng khi xưng mình là Con Thiên Chúa, nên cách đây mấy tuần đã bị xử án thập
hình.
Với tâm hồn đầy thất vọng, nhà vua nhập đoàn khách hành hương trở lại Giêrusalem
vào đúng ngày lễ Ngũ Tuần. Chen lẫn vào đoàn người đang tạ ơn sau mùa gặt, nhà
vua chú ý đến một đám đông đang bao quanh một nhóm người. Tò mò, ông tiến lại
gần và nghe có kẻ nói: "Tưởng gì chứ lại gặp mấy tên say rượu nói tầm phào."
Nhưng tai nhà vua lại nghe một người trong nhóm nói về ông Giêsu Nazareth đã bị
đóng đinh thập giá và đã được Thiên Chúa phục sinh từ cõi chết.
Như bị thúc đẩy bởi một sức mạnh vô hình, nhà vua lên tiếng nói;
- Vậy bây giờ Giêsu đó ở đâu?
Đại diện nhóm người là Simon Phêrô trả lời:
- Ngài đang ở giữa chúng tôi, ở trong chúng tôi. Chúng tôi là tai mắt, môi miệng
của Ngài. Trong lúc Phêrô đang nói, bỗng có một luồng gió mạnh, và hình lưỡi lửa
một lần nữa đổ tràn xuống mọi người. Nhà vua bỗng thấy lại ánh sao Bêlem, nhưng
lần nầy ánh sao ấy chia thành nhiều ánh sao khác rơi xuống từng người. Trong tâm
hồn, nhà vua chợt hiểu: mỗi người phải trở thành hang Bêlem, mỗi người phải trở
nên máng cỏ cho Hài Nhi Giêsu nằm, mỗi người phải mang Ngài đến cho người khác.
*****
Câu chuyện trên nối liền ý nghĩa Giáng Sinh với lễ Hiện Xuống, đồng thời cũng
làm nổi bật bổn phận tín hữu phải trở nên tai mắt, môi miệng của Đức Kitô, để
mang Tin Mừng của Ngài đến cho mọi người.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~