Vào một buổi sáng nọ, người thợ giầy thức dậy rất sớm. Anh quyết định chuẩn
bị cái xưởng nhỏ của anh cho tươm tất rồi vào phòng khách chờ đợi cho bằng
được người khách quý. Và người khách đó không ai khác hơn là chính Chúa, bởi
vì tối qua trong giấc mơ, Ngài đã hiện ra và báo cho anh biết Ngài sẽ đến thăm
anh trong ngày hôm nay.
Người thợ giầy ngồi chờ đợi, tâm hồn tràn ngập hân hoan. Khi những tia nắng
sớm vừa rọi qua khung cửa, anh đã nghe được tiếng gõ cửa. Lòng anh hồi hộp,
sung sướng: hẳn là Chúa đến. Thế nhưng kẻ đang đứng trước mặt anh không phải
là Chúa, mà là người phát thư.
Sáng hôm đó là một ngày cuối đông, cái lạnh đã khiến mặt mũi, chân tay người
phát thư đỏ như gấc. Người thợ giầy không nỡ để nhân viên bưu điện phải run
lẩy bẩy ngoài cửa. Anh mời ông ta vào nhà và pha trà mời khách. Sau khi đã
được sưởi ấm, người phát thư đứng dậy cám ơn và tiếp tục công việc.
Người thợ giầy lại vào phòng khách chờ Chúa. Nhìn qua cửa sổ, anh thấy một em
bé đang khóc sướt mướt trước cửa nhà. Anh gọi nó lại, hỏi cớ sự. Nó mếu máo
cho biết đã lạc mất mẹ và không biết đường về nhà. Người thợ giầy lấy bút viết
vài chữ để lại trên bàn báo cho người khách quý biết mình phải đi ra ngoài.
Nhưng tìm đường dẫn đứa bé về nhà đâu phải là chuyện đơn giản và nhanh chóng.
Mãi chiều tối anh mới tìm ra nhà đứa bé, và khi anh về lại nhà thì phố xá đã
lên đèn.
Vừa bước vào nhà, anh đã thấy có người đang đợi anh, nhưng đó không phải là
Chúa, mà là một người đàn bà với dáng vẻ tiều tụy. Bà cho biết đứa con của bà
đang ốm nặng và bà đã không thể chợp mắt suốt đêm qua. Nghe thế, người thợ
giầy lại hối hả đến săn sóc đứa bé. Nửa đêm anh mới về đến nhà, để nguyên quần
áo và lên giường ngủ.
Thế là một ngày đã qua mà Chúa chưa đến thăm anh. Nhưng đột nhiên trong giấc
ngủ, người thợ giầy nghe thấy tiếng Chúa nói với anh:
- "Cám ơn con đã dọn trà nóng cho Ta uống. Cám ơn con đã dẫn đường cho Ta về
nhà. Cám ơn con đã săn sóc an ủi Ta. Cám ơn con đã tiếp đón Ta ngày hôm nay."
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~